Làm thế nào để định giá cao mà khách vẫn mua

Categories:

Một đêm cuối tháng, người phụ nữ ngồi trước cái laptop sáng lờ mờ. Khách vừa nhắn xong, hỏi báo giá gói dịch vụ. Bạn mở file báo giá ra, gõ một con số. Rồi nhìn nó. Rồi xóa. Gõ lại con số thấp hơn. Lại nhìn. Trong đầu bạn có một giọng nói quen lắm: “Để giá đó người ta chê đắt mất, hạ xuống tí cho chắc ăn.” Cuối cùng bạn gửi đi một con số mà chính bạn cũng biết là rẻ. Khách đồng ý cái rụp. Lẽ ra phải vui. Nhưng bạn thấy trống rỗng. Vì bạn biết, để làm xong cái gói đó, bạn sẽ phải thức thêm bao nhiêu đêm như đêm nay.

Định giá cao mà khách vẫn mua không phải là nói một con số to hơn rồi cầu trời cho khách gật. Đó là làm cho cái khách nhận được trở nên đáng giá hơn, rõ ràng hơn trong mắt họ, để con số kia trở thành hợp lý. Bán rẻ sức không phải sự khiêm tốn. Đó là một cái bẫy cạn kiệt.

Tôi viết bài này từ góc nhìn cá nhân của một người đã đi qua cả hai phía: phía bán rẻ tới mức kiệt, và phía dám giữ giá. Đây là quan điểm và trải nghiệm riêng của tôi, không phải lời khuyên tài chính, và tôi không cam kết bất cứ kết quả nào ở đây.

Tóm tắt nhanh:

  • Bán rẻ sức là một dạng đổi giờ lấy tiền có trần cứng, càng nhận thấp càng phải làm nhiều giờ hơn để đủ sống.
  • Phụ nữ hay tự hạ giá vì bị gắn niềm tin rằng làm phụ nữ là phải hy sinh, là dễ tính, là không được đòi hỏi.
  • Bán giờ là tính tiền theo thời gian bạn bỏ ra. Bán giá trị là tính tiền theo kết quả khách nhận được.
  • Định giá cao mà khách vẫn mua nằm ở việc nâng giá trị cảm nhận, không phải hô to con số.
  • Giá cao chỉ bền khi đi cùng kết quả thật và sự tử tế, giữ khách bằng vượt kỳ vọng chứ không bằng giảm giá.
  • Bắt đầu nhỏ và làm ngay: thử giá mới với một nhóm khách mới, kèm lời hứa kết quả và cam kết gỡ rủi ro.

Vì sao bán rẻ sức lại là cái bẫy cạn kiệt

Bán rẻ sức là một dạng đổi giờ lấy tiền có trần cứng. Bạn càng nhận giá thấp để được việc thì càng phải làm nhiều giờ hơn để đủ sống, rồi tới một ngày bạn kiệt mà thu nhập vẫn đứng yên một chỗ.

Có hai cách kiếm tiền trên đời. Một là đổi giờ lấy tiền: thu nhập gắn chặt vào sức và giờ của bạn, một ngày chỉ có hăm bốn tiếng nên thu nhập có một cái trần không vượt qua nổi. Hai là xây tài sản tự chạy: hệ thống, quy trình, sản phẩm, đội nhóm, công cụ làm thay mình. Người bán rẻ sức bị nhốt hoàn toàn trong cách thứ nhất. Giá càng thấp, để sống được càng phải nhận nhiều việc, mà nhận nhiều việc thì lại càng không có thời gian để nghĩ cách thoát ra.

Cái nguy hiểm nhất của cái bẫy này là nó cho bạn cảm giác đang tiến lên. Người ta gọi đó là năng suất giả: bận rộn cả ngày, tối về rã rời như vừa đánh trận, nhưng thật ra bạn chỉ chạy nhanh hơn trên cùng một vòng quay cũ. Vạch đích thì vẫn đứng nguyên ở đó. Bạn đạp pedal mạnh hơn, mồ hôi nhiều hơn, mà chiếc xe đạp tập thể dục thì không nhích đi đâu cả.

Bận rộn không phải là tiến bộ. Bạn có thể chạy hết hơi cả năm trên cùng một vòng quay mà vạch đích vẫn đứng yên ở đúng chỗ cũ.

Vì sao phụ nữ hay tự hạ giá chính mình

Phụ nữ hay tự hạ giá vì bị gắn một niềm tin rất cũ: làm phụ nữ là phải hy sinh, là phải dễ tính, là không được đòi hỏi nhiều. Hạ giá khi đó không còn là một quyết định kinh doanh nữa, nó biến thành một cách xin được chấp nhận.

Tôi đã gặp điều này ở rất nhiều phụ nữ giỏi. Họ làm ra kết quả thật, khách khen thật, vậy mà khi mở miệng nói giá thì giọng nhỏ lại, như đang xin lỗi vì dám tính tiền. Có người còn nói thêm câu “nếu bạn thấy đắt thì em bớt cho” trước khi khách kịp phản ứng. Cái khuôn an phận ấy ngấm vào người ta từ bé, qua biết bao lời dạy rằng con gái thì phải biết nhường, biết bạnu, biết hài lòng với phần ít hơn.

Tôi thuộc kiểu người không bạnu nổi sự tù túng đó. Sứ mệnh tôi theo đuổi là giúp phụ nữ đổi lại cái suy nghĩ rằng làm phụ nữ là gắn liền với hy sinh. Phụ nữ có quyền sống cho chính mình, có quyền tự chủ, có quyền tự tin nói ra con số mình xứng đáng mà không cần cúi đầu. Hạ giá để được chọn không phải sự khiêm tốn. Đó là cách bạn vô tình dạy khách trả công sức của mình bằng cái giá rẻ nhất.

Hạ giá để được chọn không phải sự khiêm tốn, đó là cách bạn dạy khách trả công sức mình bằng giá rẻ nhất.

Nếu trong lòng bạn có một tiếng nói thì thầm rằng mình chưa đủ giỏi để đòi giá đó, thì gốc rễ không nằm ở giá, nó nằm ở nỗi sợ. Tôi có viết riêng về chuyện này trong bài vượt nỗi sợ chưa đủ giỏi để khởi nghiệp. Còn con người đứng sau những điều tôi tin, bạn có thể đọc ở hồ sơ tác giả Annie Huỳnh.

Bán giá trị khác bán giờ ở chỗ nào

Bán giờ là tính tiền theo thời gian bạn bỏ ra, khách trả cho công sức của bạn. Bán giá trị là tính tiền theo kết quả khách nhận được, khách trả cho sự thay đổi mà bạn mang tới. Hai cách định giá này cho ra hai mức giá khác hẳn nhau, dù bạn làm cùng một công việc.

Hãy hình dung hai người cùng viết một trang bán hàng. Người thứ nhất tính: tôi làm hết ba ngày, mỗi ngày công của tôi bao nhiêu, vậy giá là chừng đó. Người thứ hai hỏi: trang này giúp khách bán thêm được bao nhiêu, và định giá theo phần giá trị mình tạo ra. Cùng một sản phẩm, cùng một đôi tay, nhưng một bên bán cái đồng hồ bấm giờ, một bên bán cái kết quả. Khách của người thứ hai không thấy đắt, vì họ không so con số với số giờ, họ so con số với thứ họ nhận được.

Tôi học cách đóng gói giá trị nhiều phần từ những người làm offer như Alex Hormozi: muốn bán giá cao mà khách vẫn gật, hãy làm cho giá trị cảm nhận lớn lên, gỡ bớt rủi ro cho khách, và giảm công sức khách phải bỏ ra. Bán giá trị cũng là cửa ngõ để bước sang phía tài sản tự chạy, vì khi bạn bán kết quả, bạn có thể đóng gói kết quả đó thành sản phẩm, thành quy trình, thành đòn bẩy nhân lên được. Còn bán giờ thì mãi mãi bị nhốt trong số giờ bạn có.

Tiêu chíBán giờBán giá trị
Cơ sở tính giáThời gian, công sức bỏ raKết quả, sự thay đổi khách nhận
Trần thu nhậpCó trần cứng (số giờ trong ngày)Mở rộng theo giá trị tạo ra
Cảm nhận của kháchDễ thấy đắt, hay so kè giờ côngSo với kết quả nên thấy đáng tiền
Khả năng nhân bảnKhó, gắn chặt vào một ngườiĐóng gói thành sản phẩm, hệ thống
Ai bạnu rủi roKhách trả tiền rồi mới biết kết quảNgười bán dám cam kết, gánh bớt rủi ro

Khách không trả tiền cho số giờ bạn ngồi, khách trả tiền cho sự thay đổi bạn mang lại cho họ.

Câu chuyện tháng đầu chốt 5 hợp đồng bằng cả đội

Năm 2014 tôi đi bán hàng, và sáu tháng đầu tôi không chốt nổi một hợp đồng nào. Nhiều năm sau, ở vai một giám đốc marketing, tháng đầu tự nhảy vào bán, tôi chốt được 5 hợp đồng, bằng cả một đội 5 người cộng lại. Cái thay đổi không phải là tôi đã học cách hạ giá cho dễ bán.

Tôi vẫn nhớ những ngày năm hai ngàn mười bốn ấy. Một đứa nhân viên kinh doanh mới ra nghề, ôm một xấp tài liệu đi gặp khách, nói năng lúng túng, và sau mỗi lần khách lắc đầu thì về tự hỏi hay là tại mình đòi giá cao quá. Sáu tháng. Sáu tháng không một hợp đồng. Có những buổi tối tôi ngồi nghĩ hay là mình không hợp với nghề này. Cái cảm giác mở điện thoại ra mà không có một tin nhắn đồng ý nào, người làm sale ai cũng từng nếm, nó đắng.

Rồi nhiều năm trôi qua, tôi không còn là đứa lúng túng đó nữa. Khi ngồi ở vai giám đốc marketing và quyết định tự mình nhảy vào bán, tháng đầu tiên tôi chốt 5 hợp đồng, bằng cả đội 5 người. Điều khác đi không nằm ở con số tôi báo cho khách. Nó nằm ở chỗ tôi đã biết cách trình bày giá trị mình mang lại, và quan trọng hơn, tôi đã thật sự tin vào cái giá trị đó. Khi chính mình còn run khi nói giá thì khách cũng run theo. Khi mình đứng vững, khách thấy yên tâm mà gật.

Năm bước nâng giá trị cảm nhận để định giá cao mà khách vẫn mua

Định giá cao mà khách vẫn mua không phải là nói con số to hơn, mà là làm cho cái khách nhận được trở nên đáng giá hơn một cách rõ ràng trong mắt họ. Có năm việc cụ thể làm được điều đó, và việc nào cũng nằm trong tầm tay bạn, không cần xin phép ai.

  1. Bán kết quả cụ thể, đừng bán thao tác. Đừng nói “tôi viết bài cho bạn”, hãy nói rõ bài đó giúp khách đạt được điều gì. Khách không mua việc bạn làm, khách mua cái họ có được sau khi bạn làm xong.
  2. Gỡ rủi ro cho khách. Một cam kết rõ ràng, một chính sách bảo hành, một điều khoản hoàn lại nếu không đạt sẽ làm khách dám trả giá cao hơn. Đây là điều tôi học từ cách làm offer của Hormozi: khi bạn dám gánh bớt rủi ro, khách bớt sợ, và giá trị cảm nhận tăng lên.
  3. Đóng gói thành hệ thống, thành SOP. Khi bạn biến thứ trong đầu mình thành một bộ quy trình chuẩn, khách nhìn thấy được cái mình mua, sờ được vào nó. Giá trị vô hình trở thành hữu hình. Tôi viết kỹ chuyện này trong bài hệ thống hóa SOP để không kiệt sức.
  4. Chọn đúng khách trả được giá. Đừng giảm giá để vợt lấy tất cả mọi người. Hãy chọn nhóm khách thật sự cần và trả được cho giá trị bạn mang lại. Một khách đúng đáng giá hơn mười khách vào để mặc cả.
  5. Tự tin giữ giá và biết từ chối. Đôi khi giữ giá có nghĩa là để một khách bước đi, và điều đó không sao cả. Người dám từ chối một deal rẻ mới có chỗ trống để đón một deal xứng đáng.

Năm việc này không cần vốn lớn, không cần xin phép ai. Kiến thức được hệ thống hóa, công cụ trong tay, và AI như một đội ngũ trợ lý: đó là những đòn bẩy mạnh nhất mà một người phụ nữ bình thường hôm nay hoàn toàn nắm được.

Giữ giá cao rồi làm sao giữ được khách

Giá cao chỉ bền khi đi cùng kết quả thật và sự tử tế. Giữ khách không phải bằng cách giảm giá, mà bằng cách vượt kỳ vọng của họ, để khách nhìn lại thấy số tiền bỏ ra là một khoản đầu tư hời chứ không phải một khoản chi.

Một trong những vũ khí tôi giữ cho mình suốt nhiều năm là nghệ thuật bán giá cao đi đôi với giữ người. Bán được giá cao đã khó, giữ được khách ở lại với giá đó còn khó hơn, và bí mật của nó không có gì cao siêu: làm thật, làm tốt hơn cái khách trông đợi, và tử tế. Cũng chính cái văn hóa tử tế đó giúp tôi giữ được đội nòng cốt gắn bó với mình qua nhiều năm. Người ta ở lại với người trả công xứng đáng và đối xử tử tế, khách cũng vậy.

Khi tôi xây doanh nghiệp từ con số 0, có những năm doanh thu năm đầu tăng gấp 9 lần, rồi giữ nhịp tăng khoảng 40 phần trăm mỗi năm. Tôi không đạt được những con số đó bằng cách bán rẻ rồi bán nhiều. Tôi đạt được bằng cách dám định giá theo giá trị, rồi giữ lời hứa với khách đủ tốt để họ ở lại và giới thiệu người khác tới. Giá cao mà không có ruột thì chỉ là con số dọa người, khách trả một lần rồi không bao giờ quay lại.

Giá cao chỉ bền khi đi cùng kết quả thật và sự tử tế, còn lại chỉ là con số dọa người.

Bắt đầu nâng giá từ đâu khi bạn đang bán quá rẻ

Bắt đầu nhỏ và làm ngay: tăng giá cho một nhóm khách mới, kèm một lời hứa kết quả rõ ràng và một cam kết gỡ rủi ro. Cứ thử với khách mới trước, sai thì sửa, đừng ngồi chờ tới lúc mọi thứ hoàn hảo rồi mới dám động đậy.

Tôi tin vào việc cứ làm đi đã, sai thì sửa. Hoàn thành hơn hoàn hảo. Thành công thật ra chỉ là kiên trì lặp lại điều đúng đủ lâu, chứ không phải tìm ra một công thức thần kỳ rồi áp một phát ăn ngay. Bạn không cần báo giá mới cho toàn bộ khách cũ trong một đêm. Bạn chỉ cần chọn người khách tiếp theo, và với người đó, thử một con số cao hơn đi kèm một lời hứa kết quả rõ và một cam kết nếu không đạt thì sao.

Tôi sẽ không hứa với bạn rằng tăng giá là sẽ có thêm tiền ngay, vì mỗi ngành mỗi khách mỗi khác, và đây chỉ là góc nhìn của tôi. Nhưng tôi tin chắc một điều: bạn không thể thoát khỏi cái bẫy bán rẻ nếu cứ chờ tới lúc thấy mình đủ giỏi mới dám thử. Cái giá đúng được tìm ra bằng cách thử, không phải bằng cách nghĩ. Nếu bạn muốn đặt việc định giá này trong một bức tranh lớn hơn, tôi có viết về khởi nghiệp tinh gọn bằng AI trong 90 ngày và về bán sản phẩm số đầu tiên không cần vốn, nơi việc định giá theo giá trị là một mảnh ghép quan trọng.

Câu hỏi thường gặp

Định giá cao mà khách vẫn mua có phải là chặt chém khách không?

Không. Chặt chém là lấy nhiều hơn giá trị thật mình mang lại. Định giá theo giá trị là lấy đúng phần xứng đáng với kết quả khách nhận được. Khi khách thấy thứ họ nhận lớn hơn số tiền bỏ ra, đó không phải chặt chém, đó là một cuộc trao đổi mà cả hai cùng có lợi.

Phụ nữ mới khởi nghiệp nên định giá thế nào để không bán rẻ sức?

Hãy bắt đầu bằng câu hỏi khách nhận được kết quả gì, thay vì câu hỏi mình bỏ ra bao nhiêu giờ. Định giá theo giá trị ngay từ đầu, kèm một cam kết gỡ rủi ro để khách yên tâm. Đừng lấy giá rẻ làm vũ khí cạnh tranh duy nhất, vì luôn có người sẵn sàng rẻ hơn bạn.

Làm sao biết giá của tôi đang quá thấp?

Vài dấu hiệu quen thuộc: khách gật quá nhanh không một câu mặc cả, bạn làm quần quật mà cuối tháng vẫn thiếu, và bạn thấy mệt mỏi mỗi khi nhận thêm việc. Khi làm nhiều hơn mà người kiệt đi còn thu nhập đứng yên, gần như chắc chắn bạn đang bán dưới giá trị thật.

Tăng giá có làm mất khách cũ không?

Có thể mất một số, và điều đó không hẳn là xấu. Nhóm khách chỉ ở lại vì rẻ thường là nhóm tốn sức nhất mà trả ít nhất. Cách an toàn là thử giá mới với khách mới trước, giữ khách cũ thân thiết ở mức cũ một thời gian, rồi nâng dần khi bạn đã chứng minh được giá trị.

Bán giá trị thay vì bán giờ áp dụng cho dịch vụ tự do được không?

Được, và người làm dịch vụ tự do càng cần điều này. Thay vì báo giá theo giờ hay theo buổi, hãy đóng gói công việc thành một gói có kết quả rõ ràng và định giá theo kết quả đó. Cách này vừa nâng được giá, vừa gỡ bạn ra khỏi cái trần số giờ trong ngày.

Về tác giả

Annie Huỳnh học Marketing tại RMIT Việt Nam, là người đã hai lần xây doanh nghiệp từ con số 0 lên tới đỉnh, từng dựng đội sales tới 100 người và đưa doanh thu năm đầu tăng gấp 9 lần. Bạn tư vấn hệ thống vận hành cho hơn 1.000 doanh nghiệp, chuyên vẽ hệ thống, viết quy trình chuẩn SOP và hệ thống hóa đào tạo. Hiện bạn là Giám đốc Tăng trưởng một agency, business coach cho chủ doanh nghiệp, và người sáng lập một thương hiệu thời trang nữ, công ty Comfora. Annie vận hành công việc gần như một mình mà sức làm ra bằng cả một công ty nhỏ, nhờ ghép kinh nghiệm thực chiến với AI như một đội ngũ trợ lý. Bạn viết để giúp phụ nữ tin rằng làm phụ nữ không đồng nghĩa với hy sinh, rằng họ có quyền sống tự chủ, khỏe mạnh và tự do.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *